12/08/2026

Anh Nguyễn Văn Hiển và chị Nguyễn Thị Hường tại Hà Nội kết hôn năm 2012. Sau ngày cưới, chị mang thai tự nhiên và sinh con đầu lòng thuận lợi. Anh chị từng nghĩ rằng khi gia đình mong muốn có thêm thành viên mới, mọi chuyện cũng sẽ suôn sẻ như lần đầu.
Nhưng từ năm 2015, những biến cố liên tiếp xảy đến. Chị Hường cứ mang thai rồi lại mất con khi thai mới chỉ khoảng 5 đến 7 tuần. Que thử vừa hiện hai vạch, niềm vui vừa kịp lan trong căn nhà thì chỉ ít tuần sau, chị lại phải đối diện với những lần sảy thai hoặc thai lưu.
Anh chị đi qua nhiều bệnh viện và phòng khám lớn với mong muốn biết tại sao nhưng đều nhận lại câu trả lời “không rõ nguyên nhân”. Năm lần mất con khiến hai vợ chồng nhiều lần mất phương hướng.
“Có lần con hỏi mình: ‘Mẹ ơi, em lại bay lên trời rồi hả mẹ?’. Mình nghe mà quặn lòng. Con rất mong có em nên mình chỉ nghĩ mình sẽ cố gắng đến khi nào không thể cố gắng được nữa thì thôi”.
Năm 2021, sau nhiều năm tìm kiếm câu trả lời, vợ chồng anh chị đến Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội. Tại đây, chị được phát hiện dính buồng tử cung và được tư vấn phẫu thuật tách dính trước khi thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm.
Một hướng đi mới được mở ra. Nhưng để chạm tới ngày được ôm con, chị Hường vẫn phải bước qua những thử thách mà ngay cả bản thân chị cũng không thể hình dung.
Những lần chuyển phôi liên tiếp đã đưa chị Hường đi qua nhiều cung bậc của hy vọng và mất mát. Có lần beta hCG dương tính nhưng tăng giảm bất thường khiến chị phải xét nghiệm hơn 30 lần và theo dõi trong nhiều tháng. Có lần niềm vui chỉ kéo dài đến hơn 5 tuần rồi khép lại khi chị ra máu và không thể giữ được thai.
Biến cố lớn nhất xảy ra ở lần chuyển phôi thứ ba khi thai được phát hiện nằm ngoài tử cung.
“Mình nhớ hôm đó chưa đến 6 giờ sáng thì bắt đầu đau bụng dữ dội. Mình nhắn tin cho bác Khanh. Bác gọi lại ngay và bảo mình vào viện luôn. Trên đường đi bác liên tục gọi hỏi mình đã đến nơi chưa. Khi ấy mình nhớ, bác còn chưa kịp ăn sáng nhưng nghe tình trạng của mình thì bác lên viện ngay để cùng ê-kíp xử trí cấp cứu”, chị Hường kể lại.
Sau ca phẫu thuật, anh Hiển xót vợ nên khuyên chị dừng lại. Anh sợ chị phải tiếp tục chịu thêm những lần can thiệp và đối diện với nhiều nguy hiểm hơn.
“Anh nhà bảo thôi nếu không có duyên thì dừng lại vì mình đã mổ nhiều lần rồi. Anh xót vợ và cũng sợ. Nhưng mình khóc rồi nói rằng còn phôi là còn hy vọng. Mình xin chồng cho mình đi tiếp đến khi nào hết phôi thì thôi”, chị Hường chia sẻ.
Sau thời gian điều trị bệnh Basedow tái phát, chị tiếp tục chuyển phôi lần thứ tư nhưng kết quả vẫn không như mong đợi. Khi ấy, anh chị chỉ còn một phôi ngày 5 phát triển chậm và phải nuôi tiếp đến ngày 6. Đó là phôi cuối cùng và cũng là hy vọng cuối cùng của gia đình.
“Những lúc mình hoang mang nhất bác Khanh và bác Trung động viên mình rất nhiều. Các bác bảo mình cứ nghỉ ngơi để sức khỏe ổn định rồi tiếp tục. Các bác còn nói rằng nếu mình không ngại và không sợ thì các bác sẽ theo mình đến khi nào hết hy vọng, đến phôi cuối cùng. Chính những lời ấy giúp mình có thêm niềm tin để đi tiếp”, chị Hường kể.
Một năm sau lần chuyển phôi thứ tư, chị Hường trở lại Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội để đón phôi cuối cùng vào lòng. Lần này, beta hCG tăng ổn định. Túi thai xuất hiện đúng vị trí rồi nhịp tim của con vang lên trên màn hình siêu âm. Đó là âm thanh chị đã chờ đợi suốt nhiều năm nhưng những mất mát trước đó khiến chị chưa dám vui trọn vẹn.
“Mỗi lần siêu âm, bác sĩ lại hỏi thai đã vượt qua mốc của những lần trước chưa. Mình chỉ biết trả lời là chưa. Mình sợ lắm. Phải qua tuần thứ 8 rồi tuần thứ 9 mới dám yên tâm hơn một chút. Nhưng thật ra phải đến lúc con chào đời và được bế con trên tay, mình mới bớt sợ”, chị Hường kể.
Chị nghén nặng và phải nằm viện theo dõi đến khoảng tuần thai thứ 11 đến 12. Khi thai được 21 tuần, cổ tử cung có dấu hiệu tụt. Bác sĩ Hoàng Khanh thực hiện khâu cổ tử cung để giữ thai. Chị vẫn thường nói vui rằng bác sĩ đã “tặng” mình một sợi chỉ để giữ con ở lại bên mẹ.
Những tháng cuối thai kỳ tiếp tục là một chặng đường nhiều thử thách. Chị phải theo dõi tiểu đường thai kỳ, thai nhẹ hơn tuổi thai, huyết áp cao và bệnh Basedow tái phát. Từ sau tuần thứ 30, chị thường xuyên khó thở. Đến tuần thứ 35, huyết áp tăng cao khiến chị lả đi.
“Khi tỉnh lại, việc đầu tiên mình làm là nhìn lên màn hình theo dõi. Thấy tim con vẫn đập, mình chỉ biết thở phào. Khoảnh khắc ấy mình có cảm giác như được sống thêm một lần nữa”, chị nhớ lại.
Rồi tiếng khóc của bé Xoài vang lên. Trong khoảnh khắc được da kề da với con, chị Hường bật khóc. Suốt hành trình tìm con chị đã khóc rất nhiều lần nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Sau tám lần mất con, lần mang thai thứ 10 cuối cùng đã đi đến ngày mẹ được ôm con trong vòng tay. Với anh Hiển và chị Hường, Xoài không chỉ là em bé đến từ phôi cuối cùng mà còn là “chiến binh số 10” đã cùng mẹ vượt qua dọa sảy, khâu cổ tử cung, bệnh nền và những tháng cuối thai kỳ đầy nguy cơ.

“Mười năm đi khám qua nhiều nơi nhưng chưa khi nào mình cảm nhận được sự quan tâm gần gũi và tận tình như ở Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội. Bác Trung luôn theo sát mình gần như bất kể ngày hay đêm. Có hôm 11 giờ hoặc 12 giờ bác vẫn gọi hỏi thăm. Đến khi mình sinh con ở một bệnh viện khác bác vẫn liên hệ để biết hai mẹ con đã an toàn hay chưa. Với mình bác không chỉ là người điều trị mà còn giống như một người thân trong gia đình”, chị Hường chia sẻ.
Nhìn lại hành trình đã qua, chị hiểu rằng mình có thể đi đến ngày hôm nay là nhờ sự đồng hành của chồng và sự tận tâm của các bác sĩ. Chính những lời động viên trong lúc chị hoang mang nhất đã giúp chị giữ lại niềm tin để bước tiếp đến phôi cuối cùng.
“Cả đời mình sẽ không quên được hành trình này và ân tình của các bác sĩ. Các bác không bỏ cuộc với mình nên mình cũng cố gắng không bỏ cuộc. Nhờ có các bác gia đình mình mới có thêm Xoài và được trọn vẹn như hôm nay”, chị xúc động nói.
Từ ngày Xoài xuất hiện, căn nhà như có thêm một nguồn năng lượng mới. Những ngày chăm con vất vả hay những đêm thiếu ngủ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn bởi chỉ cần nhìn thấy con mọi mệt mỏi trong chị dường như tan biến.
Mười năm tìm con là quãng đường quá dài với một người mẹ đã nhiều lần đi qua hy vọng rồi mất mát. Nhưng chị Hường vẫn bước tiếp bởi còn phôi là còn hy vọng. Bởi bên cạnh chị luôn có người chồng không rời tay và những bác sĩ vẫn kiên trì khi chị gần như đã cạn sức.