Lê Như Thiên Phú – Lê Như Thiên Phúc (Cùng sinh ngày 06/09/2019)

14/08/2021

Bố: Lê Như Mạnh
Mẹ: Lê Phương Thảo
—-
Con: Lê Như Thiên Phú – Lê Như Thiên Phúc (sinh ngày 06/09/2019)
Thời gian thực hiện HTSS: 18/02/2019
—-

Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con!
Gửi 2 trai yêu của mẹ! Nghĩ lại những năm tháng đó mẹ chưa bao giờ ngừng rơi nước mắt vì thương cho con và bố của con nữa! Con à! Mẹ rất vui khi hôm nay mẹ đọc được thông tin rằng nơi mà con đã đến bên mẹ đã tổ chức cuộc thi dành cho con! Còn nhớ năm ngoái, mẹ đã lỡ cuộc thi này vì mẹ biết đến cuộc thi hơi muộn nên đã không kịp tham gia. Mẹ muốn tham gia lắm vì đây là nơi mà mẹ có con, là nơi mà mẹ gửi gắm tình yêu thương vào đó nên dù biết hết thời gian tham gia nhưng mẹ vẫn nhắn tin cho bệnh viện với một mong muốn, biết đâu mình sẽ vẫn được tham gia chương trình. Mẹ nhắn tin thì bác sĩ bảo rằng “hết hạn nộp bài thi mất rồi ba mẹ hôm đó có thể cho con đến chơi với các bạn‘’.

Năm ngoái, các con vẫn còn bé nên ba mẹ không đưa các con đến được, lúc đó mẹ nghĩ rằng năm sau nếu có chương trình chắc chắn mẹ sẽ tham gia và rồi hôm nay mẹ không biết đó là 1 sự tình cờ hay nó là để dành cho mẹ, mẹ đang nằm lướt facebook thì thấy thông tin bệnh viện tổ chức cuộc thi ảnh và thi viết. Mẹ vui mừng mang ngay máy tính ra và viết luôn nhhững dòng tâm sự của mẹ, viết về cuộc hành trình với bao thăng trầm, cảm xúc để có con ở bên.

Đó là một cuộc hành trình đầy gian nan nhưng cũng đắp đầy niềm vui hạnh phúc, …con à! Mẹ viết ở đây để biết đâu khi con lớn lên con sẽ đọc được những tâm sự của mẹ và biết rằng mẹ yêu các con và bố của các con nhiều đến nhường nào. Thôi, mẹ bắt đầu kể con nhé: Ba mẹ lấy nhau từ năm 2016, lúc đó nghĩ rằng chắc cưới xong là ba mẹ sẽ có con luôn vì mẹ rất là yêu con nít nên muốn có con luôn các con ạ! nhưng sự thật lại không như mẹ nghĩ, một tháng, hai tháng, ba tháng rồi bảy tám tháng trôi qua mẹ vẫn chưa có bầu. Lúc đó ba mẹ vẫn nghĩ, chắc không sao, từ từ một năm là có thôi nhưng rồi một năm qua đi ba mẹ vẫn chưa có gì, lúc này ba mẹ mới bắt đầu lo lắng và ông bà nội nữa cũng mong có cháu lắm rồi.

Bố mẹ quyết định đi khám sức khỏe sinh sản tại bệnh viện phụ sản TW, lần đầu tiên đi khám ba mẹ rất vui vì cả ba và mẹ đều không sao cả, bác sĩ bảo về ăn uống bồi bổ là có thôi, ba mẹ mừng thầm vì nghĩ rằng chắc ba mẹ sắp có các con. Rồi năm tháng, sáu tháng rồi bảy tám tháng nữa trôi qua mà mẹ vẫn chưa có bầu. Lúc này mẹ thật sự sốt ruột lắm. Các con biết không? Lúc đó có bao nhiêu là lời cay nghiệt với mẹ, có người còn bảo mẹ điếc rồi à,không biết đẻ à, chỉ biết ăn béo như lợn, … nghe thấy từ điếc mà lòng mẹ nặng trĩu … nhiều lắm nhưng tất cả mẹ đều có thể chịu được các con ạ. Chỉ có 1 điều khiến mẹ buồn lòng đó là mẹ thương cho bố của các con, mẹ cứ nghĩ: bạn bè của bố ai nấy đều có con hết rồi chỉ có bố là đã gần 2 năm sau khi cưới vẫn chưa có gì. Người này nói thế này người kia nói thế nọ, mẹ nghĩ đến lại thấy thương bố, rồi cứ mỗi tối mẹ lại thầm khóc …

Và mẹ tìm hiểu biết đến phương pháp HTSS, phương pháp mà hiện nay các bà mẹ hiếm muộn thực hiện rất nhiều, không có gì là hiếm hoi, xa vời nữa, mẹ quyết định dùng phương pháp hỗ trợ sinh sản để có các con bên ba mẹ… Mẹ mặc kệ những người chưa hiểu biết về phương pháp này ngăn cản, nào là bảo làm cái đó không phải con mình đâu rồi này rồi nọ. Những lời nói đó không làm ảnh hưởng đến sự quyết tâm của mẹ, mẹ lên mạng hỏi thăm mọi người và rất may mắn mẹ được thím giới thiệu và biết đến bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội. Mẹ đã tìm hiểu và quyết tâm gửi gắm sự tin tưởng và hi vọng của mẹ vào bệnh viện này. Thế là ba mẹ quyết định quấn chăn gối đi thôi.

Đến bệnh viện, mẹ vừa nhìn là đã có thiện cảm, mẹ cảm nhận được sự an tâm, ấm áp đâu đó nơi đây, mẹ cảm thấy nhẹ nhõm hơn và thầm nghĩ chắc chắn mình sẽ có duyên với bệnh viện này. Lần đầu tiên mẹ bỡ ngỡ hỏi thăm hết mọi người xem mọi người làm có được không, làm lần đầu có được luôn không? mẹ hỏi nhiều lắm… Lần đầu khám tổng quát xong bố mẹ được tư vấn thực hiện phương pháp IUI nhưng bác sĩ cũng nói thêm một câu vì mẹ trứng nhiều nếu làm ivf thì tỉ lệ thành công rất cao. Sau hôm đi khám đó, về ba mẹ suy nghĩ rất nhiều vì không biết nên làm phương pháp nào. Nếu làm IVF thì tốn nhiều tiền làm nhưng rồi sau vài ngày suy nghĩ thì mẹ nói với bố rằng thôi mình cố anh nhé, chúng ta sẽ lấy số tiền chúng ta dành dụm bao lâu nay để mình làm IVF nhé (vì mẹ muốn chắc chắn 1 điều rằng lần này mẹ chắc chắn sẽ được làm mẹ), sau khi có con chúng ta sễ nỗ lực kiếm tiền sau. Thế là quyết định đã được đưa ra, ba mẹ quyết tâm làm luôn ngay lần đầu tiên…

Sau một quá trình thăm khám, mẹ thấy mình rất may mắn vì mỗi giai đoạn của mẹ đều suôn sẻ tốt đẹp, hơn nữa các con biết không, các y bác sĩ nơi đây rất nhiệt tình nhẹ nhàng và ân cần con ạ. Mẹ yêu những con người ấy, những con người thân thiện luôn sát cánh, mang tinh thần, động lực vững tin cho mẹ cũng như các mom khác trong suốt quá trình các con đến bên mẹ. Mẹ thật sự cảm ơn Bệnh Viện Nam Học Và Hiếm Muộn Hà Nội, các y bác sĩ bệnh viện, đặc biêt là bác sĩ Hưởng đã chọc trứng, chuyển phôi cho mẹ. Cảm ơn đã mang lại cho gia đình chúng ta những tiếng cười trẻ thơ, thứ mà ba mẹ luôn tìm kiếm, đó là một ngôi nhà đầy ắp tiếng cười. Mẹ con cháu cảm ơn các y bác sĩ nhiều. Và rồi bao nhiêu lo sợ, vui buồn, đau đớn và nước mắt ba mẹ đã đến ngày được chuyển phôi.

Mẹ vẫn nhớ như in, đó là lúc 2h chiều ngày 18/2/2018, ngày đầu tiên các con nằm trong bụng mẹ. Mẹ còn nhớ khi chuyển phôi xong, bác sĩ Hưởng còn nói rằng: “năm nay lại sinh một đôi luôn đó”. Nghe vậy, mẹ đã mỉm cười và cảm ơn bác sĩ, mẹ nghĩ rằng chắc chắn lần này mẹ đã được làm mẹ rồi, mẹ nghỉ ngơi 2 tiếng và bố trở mẹ về. Về nhà ăn uống rất đầy đủ, nghe ai mách gì ăn gì tốt cho các con mẹ đều ăn hết, mẹ nhẹ nhàng từng bước đi… Và đúng vậy, các con à, như lời bác sĩ mẹ đợi đúng 12 ngày SCP mẹ xét nghiệm beta. Các con biết không, hôm đó, trong thời gian chờ kết quả, mẹ bồn chồn lo lắng, đứng ngồi không yên. Cứ chờ cuộc điện thoại báo kết quả,… và đúng khoảng 2h chiều, 1 cuộc điện thoại rung lên từ điện thoại của bà nội, mẹ linh cảm rằng chắc chắn là điện thoại báo kết quả beta rồi. Bà nội nghe máy, mẹ nằm bên này nghe lỏm xem kết quả thế nào. Sau khi bà nghe xong mẹ liền chạy sang hỏi bà: “thế nào mẹ, có phải người ta goi báo kết quả beta không ạ?” – bà vui mừng nói “beta cao có bầu rồi”. Mẹ bật khóc, chạy ra báo với bố các con: “chồng ơi, vợ có thai rồi” – Mẹ ôm bố vừa nói vừa khóc. Bố lúc đó vui lắm nhưng vẫn lo cho mẹ: “vợ đừng khóc nữa, vào nhà nghỉ đi không mệt”. Khi đó, cả gia đình vui lắm các con ạ.

Từ khi mẹ biết mình mang thai, mẹ luôn cẩn thận gìn giữ bảo vệ các con vì các con là tất cả đối với mẹ mà. Mẹ nghĩ thật là kì diệu, trong người mẹ đang có một chồi non mới hé nở. Rồi 21 ngày SCP bà nội và bố đưa mẹ đi siêu âm thì 1 lần nữa cả nhà òa khóc vì vui mừng khi biết tin mẹ có thai đôi. Mẹ vui nhưng vẫn lo lắng lắm vì mẹ biết chặng đường còn dài, tận 9 tháng cơ, mẹ còn nghe nói nếu thai đôi thì có nhiều nguy hiểm nữa nhưng mẹ luôn nghĩ tích cực rằng ông trời đã ban các con cho mẹ thì đó đã là cái duyên và mẹ sẽ luôn có các con ở bên cạnh. Ấy thế mà niềm vui chưa được bao lâu thì 8 tuần mẹ bị bóc tách, cả gia đình ai cũng lo lắng. Lo cho 2 con và thương cho mẹ nữa, mẹ 10 ngày liên tiếp, bao nhiêu là mũi tiêm vào người, mẹ đau không nằm được nhưng lúc đó mẹ rất mạnh mẽ vì mẹ biết chỉ cần giữ được 2 con, đau bao nhiêu mẹ cũng chịu được. Thật may mắn, mẹ đã giữ được các con. Thời gian cứ thế trôi đi, các con lớn dần lên trong bụng mẹ cùng những lần máy nhẹ vào bụng, hành động đó mới đáng yêu làm sao, hành động đó như con đang muốn nói mẹ rằng ’”mẹ ơi chúng con ở trong này rất khỏe, mẹ yên tâm nhé”. Đến đây mẹ cũng kể 1 chút, mẹ rất may mắn khi có bà nội của con, bà chăm sóc mẹ từng li từng tí trong quá trình mẹ mang thai các con, bà không cho mẹ làm bất cứ gì, bà ân cần chăm sóc mẹ đến nỗi mà các bác sĩ bệnh viện còn bảo “em là cái bạn lúc nào đi khám cũng có bà và chồng đi cùng đó hả? sao em không để bà ở nhà, đi làm gì cho mệt, bà ở nhà làm thịt gà thịt vịt về ăn không sướng hơn à? đi lại còn tốn kém thế”. Các con à, bà nội là một người tuyệt vời, luôn bên mẹ con chúng ta trong cả quá trình các con đến bên mẹ. Đi khám, đi siêu âm từ Bắc Giang xuống Hà Nội, từ nhà ra ngõ, đi siêu âm bà cũng luôn đi và bây giờ cũng thế ….Cảm ơn bà nội nhiều ạ.

Và rồi sự bình yên chỉ đến lúc các con được 31 tuần, mẹ bị dọa sinh non, mẹ sợ lắm …mẹ đến bệnh viện nằm dưỡng thai đến ngày thứ 6, mẹ nói với bà nội: “con ở đây, thấy mình có sao đâu, thôi mai mình về mẹ nhé”. Buổi chiều, mẹ vừa nói vậy thì đến tối hôm đó, đúng 12h mẹ đã vỡ ối. Lúc đó mẹ sợ, lo, khóc, không biết làm gì nữa, đủ thứ, bà nội thì chạy tấp bật vì có 1 mình, bà gọi bố các con, ông nội đến ngay và rồi mẹ được đưa vào phòng đẻ giữa đêm. Vào đó bác sĩ khám chẳng nói gì, cứ bảo để đẻ, mới mở có 2 phân, còn lâu vì bác sĩ khám bảo 2 con ngôi thuận hết rồi. Bác sĩ còn nói vì mẹ hiếm muộn mà các con lại có 31 tuần, sợ không giữ được nên để mẹ đẻ … Con biết không, lúc đó mẹ chỉ biết khóc, lo 2 con không còn bên mẹ nữa.

Bà ngoài từ quê ra an ủi mẹ, cứ nhìn bà là mẹ lại khóc, mẹ thương con, thương bố và gia đình, mẹ thấy có lỗi vì đã không giữ được các con lâu hơn. Hai con biết không, mẹ nghe bà nội kể lúc mẹ trong phòng đẻ, ông nội khóc rất nhiều, ông chẳng đi đâu, làm gì được mà cứ ngồi một chỗ khóc thôi, vì ông thương mẹ và lo cho 2 con nữa. Sau này khi các con lớn lên phải luôn yêu thương và có hiếu với ông bà con nhé!

Gần 10 tiếng trôi qua, mẹ vẫn cứ nằm đấy chờ bác sĩ đến khám, đến khi mẹ đau quá mẹ liền hỏi bố hỏi bác sĩ mổ cho mẹ và rồi mãi mẹ cũng được mổ nhưng chẳng hiểu sao khi lên bàn mổ, mẹ không còn sợ và lo lắng nữa, mẹ nghĩ rằng các con chắc chắn sẽ luôn bên mẹ. Khi các con cất tiếng khóc chào đời, mẹ vô cùng vui sướng vì nghĩ rằng các con của mẹ đã khóc thì chắc là không sao cả. Mổ xong bác sĩ báo cho mẹ, em 1.6kg, anh 1,5 kg. Mẹ lúc đó vẫn chưa nghĩ gì cả mà nhìn hai con bé xíu, mẹ vừa thương vừa vui. Bác sĩ cho mẹ nhìn 2 con rồi liền đưa ra ngoài cho bố và bà ngoại bế. Còn mẹ về phòng hồi sức, không biết các con thế nào? Khi bố đón mẹ về phòng, mẹ hỏi thăm bố tình hình của các con thì bố bảo các con không sao, con nằm lồng kính mấy hôm là ra à….nhưng lúc đó mẹ không nhìn thấy bà nội đâu, mẹ hỏi bố, bố bảo bà về nhà, có chút việc. Lúc đó, mẹ đã biết là có chuyện xảy ra vì mẹ biết những lúc như thế này, bà nội không bao giờ bỏ mẹ con mình ở đây nhưng bố giấu, bố vẫn bảo không có gì. Đến 12h, bà nội gọi cho bố hỏi về thông tin của mẹ, mẹ liền hỏi bà ngoại: “chồng con và mẹ đang giấu con gì phải không?”. Bà nói, anh Bo phải xuống Hà Nội chữa trị vì bị ối vào phổi. Ở đây không chữa được, bà nội đi cùng xuống đó rồi. Nghe vậy, tim mẹ như thắt lại, mẹ buồn, mẹ khóc, mẹ lo lắng, …. Và cứ thế, mỗi ngày mẹ lại chờ đến 10h sáng để nghe tin về tình hình của anh …mẹ thương anh vì không có mẹ ở bên.

Mỗi lần bà nội kể mọi người bảo sao không để mẹ nó đi chăm, bà già vậy rồi sao chăm được cháu, mẹ lại òa khóc. Ngày thứ 11, em Bắp đã được ra lồng kính, lần đầu tiên mẹ ôm em vào lòng, em bé xíu xiu, mỉm cười với mẹ. Lúc đó mẹ vui lắm và còn vui hơn nữa là bà nội báo chiều hôm đó anh Bo cũng được ra lồng kính cùng ngày với em. Ngày 2 con được ra viện cũng đến, mẹ háo hức vui mừng khi được về nhà cùng các con, bên anh Bo để bế anh vào lòng sau bao ngày xa mẹ…nhưng rồi lại không được như thế. Anh Bo lại bị lây cúm, phải nằm lại viện còn mẹ lại phải ở đây không thể bỏ em Bắp để xuống chăm anh. Thương anh nhưng không biết làm thế nào chỉ biết hỏi bố xuống đó với anh cho anh đỡ tủi thân. 1 tháng anh cũng đã được về nhà, về đến nơi mẹ ôm chầm lấy anh khóc và nói mẹ xin lỗi con vì mẹ đã không bên con lúc con cần mẹ nhất….viết đến đây nước mắt mẹ lại rơi…

Cứ vậy, trộm vía 2 con của mẹ cứ thế lớn lên, bây giờ đã 20 tháng rồi, 2 con của mẹ đã bắt kịp được như các bạn đầy đủ tháng, có khi còn hơn. Em Bắp thì 10 tháng đã biết đi, anh Bo thì 12 tháng cũng biết đi. Nhớ lúc đó mẹ trông chờ từng mốc một, lo lắng cho các con vì sinh non không được như các bạn đủ tháng. Ba mẹ luôn đồng hành, nhìn các con lớn lên từng ngày. Nhìn các con được ngủ ngon, được mặc ấm, được vui cười, được yêu thương… với mẹ đó là điều hạnh phúc nhất trên đời. Còn gì hạnh phúc hơn khi thấy được các con cùng nhau lớn lên, được theo dõi từng bước chân của các con, cử chỉ, hành động mỗi ngày chứ, chẳng có thứ gì có thể sánh nổi …Mẹ chỉ mong các con yêu của mẹ luôn bình an mạnh khỏe, vui cười hồn nhiên, lớn lên trong sự vô tư, trong sáng. Ba mẹ yêu các con nhiều!

Trên đây là hành trình mà các con đã đến bên gia đình em. Các mẹ sắp và đang trong quá trình tìm kiếm phép màu cho mình hãy luôn giữ vững tinh thần, tin tưởng vào các bác sĩ bệnh viện nhé ạ. Rồi phép màu sẽ đến với chúng ta thôi! Ai rồi cũng có phép màu của mình, chỉ cần mình luôn tin tưởng rằng nó chắc chắn sẽ đến! Chúc các mom sẽ có được phép màu của mình nhé ạ!

Mẹ con, gia đình em thật sự cảm ơn bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội, các y bác sĩ nơi đây đã đã mang lại cho gia đình em điều quý giá nhất trên cuộc đời cũng như mang lại sự hạnh phúc, tiếng cười trẻ thơ cho nhưng gia đình hiếm muộn như gia đình em. Chúc các y bác sĩ bệnh viện thật nhiều sức khỏe, chúc cho bệnh viện ngày càng phát triển vững mạnh hơn để mang nhiều phép màu hơn nữa cho các mom đang tìm kiếm phép màu của mình ạ!


Chia sẻ: 

Bài tri ân khác

  • [TLV2024] CUỘC THI VIẾT “IVF SẺ CHIA”

    Cuộc thi viết “IVF SẺ CHIA” do Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội tổ chức. Đây là cơ hội để các gia đình được chia sẻ hành trình tìm con yêu bằng phương pháp Hỗ trợ sinh...

  • Bé Đinh Mai Anh

    CON LÀ “THỊ BÚN” ĐÂY. Cảm ơn bác Hiền đã đưa con đến với bố mẹ con, chúc bác và đội ngũ nhân viên Bệnh viện thật nhiều sức khoẻ để gieo được thật nhiều hạt mầm nữa...

  • Hai bé: Anh Nguyễn Ngọc Thiện – Em Nguyễn Ngọc Trí (14/02/2023)

    Gia đình con xin chân thành cám ơn bác sĩ Hiền cùng đội ngũ y bác sĩ bệnh viện Nam Học và Hiếm Muộn Hà Nội. Hành trình đến bên bố mẹ con từ A => Z đều nhờ bác sĩ Hiền hướng...

  • Hai Bé Vũ Hoàng Dương Minh – Vũ Hoàng Phương Linh

    Trái ngọt do Bác Hưởng chọc trứng, Bác Hiền chuyển phôi (phôi tươi ngày 3 luôn ạ). Sáng nghe kết quả báo phôi bs Hiền bảo chiều chuyển phôi luôn nhé! Bác Khanh theo dõi suốt thai kì đến...

  • Bé Nhữ Ngọc Khánh (02/06/2023)

    20/9/2022 _ 20/9/2023 tròn 1 nam bố mẹ con đi tìm con , con là thành quả của phôi ngày 6 ấy ạ. Cuối cùng thì con cũng đã về với bố mẹ con và gia đình. Gia đình con xin chân thành gửi lời...

  • Bé Hoàng Anh Kiên (29/11/2022)

    Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội cho e góp vui vs e bé thành công IVF Bệnh viện nam học và Hiếm muộn Hà Nội, Gia đình em cảm ơn các bác rất rất nhiều ạ  

  • Vỡ Òa 6 Năm 4 Mối “Lương Duyên” Đủ Nếp Đủ Tẻ

    “Vậy là hành trình tìm kiếm con của em chính thức khép lại. Sau 6 năm vật vã ngược xuôi ở Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội, tốn bao nhiêu công sức với 3 lần chuyển phôi, trộm...

  • Trương Đức Tài (10/02/2023)

    Em bé IVF (1 phôi tốt ngày 5 duy nhất) của bố mẹ cháu đây ạ. Giờ em đã 8 tháng rồi, đã biết giận mẹ rồi. Không uổng công mẹ cháu nghén nặng. Cảm ơn các bác sĩ Bệnh viện Nam học...

ĐẶT LỊCH KHÁM