“Khi chúng ta rơi nước mắt, chúng ta cần một bờ vai”. Với tôi bờ vai ấy chính là Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội. 1 năm, 2 năm, 3 năm…. đến 10 năm. Thử hỏi đời người...
“Vậy là hành trình tìm kiếm con của em chính thức khép lại. Sau 6 năm vật vã ngược xuôi ở Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội, tốn bao nhiêu công sức với 3 lần chuyển phôi, trộm...
5 lần mổ nhưng không phải mổ đẻ, mà là mổ đình chỉ thai, mổ cắt vòi trứng, cắt xén tử cung, cắt polyp còn gì đau đớn hơn không chứ! Ngày hôm nay, khi được ôm con trên tay mẹ ngồi...
Con yêu! Lâu rồi chưa ai hỏi, Ước mơ mẹ chỉ thế Ước mơ xưa cất lại. Ước mơ mẹ là gì? Chẳng to tát chi đâu, Hộp kỷ niệm trong tim. Vì giờ xung quanh mẹ, Mong con sống tử tế Ước...
CON LÀ “THỊ BÚN” ĐÂY. Cảm ơn bác Hiền đã đưa con đến với bố mẹ con, chúc bác và đội ngũ nhân viên Bệnh viện thật nhiều sức khoẻ để gieo được thật nhiều hạt mầm nữa...
Có con, mẹ như có cả thế giới…❤️ Làm mẹ rồi mới hiểu… Không phải cứ mua được một chiếc túi hiệu, một đôi giày xịn, đi xe sang, hay ở nhà đẹp mới là hạnh phúc. Hạnh phúc...